Inne utwory od SIXTYUPTOWN
Opis
anhtunglenpho: album
Wokalista: SIXTYUPTOWN
Producent, wokalista: luskii
Aranżer nagrań, kompozytor Autor tekstów: Bùi Danh Tùng
Tekst i tłumaczenie piosenki
Oryginał
. . . Life's been moving fast.
Baby, do you know that I need you here?
Baby, do you know?
I need you here with me.
-Life's been moving fast. -Mọi thứ thay đổi quá nhanh.
Hai năm anh chọn đi theo con đường ngày chưa một lần nhà phanh.
Anh vẫn đang bận trốn chạy những nỗi sợ ở trong sâu thẳm.
Anh nhớ mùa hoa đồng nội, nụ cười của mẹ và màu lá xanh.
Mọi thứ thay đổi quá nhanh, mẹ à!
Con biết là con còn hư và con không hay nghe lời mẹ.
Thời gian là thứ đáng sợ, không biết mẹ có thấy trong vành khi thấy những sợi tóc bạc thay thế cho màu tóc xanh.
Mọi thứ thay đổi quá nhanh, chị à!
Tùng biết là chị cũng rất buồn khi gia đình mình như vậy.
Chị còn nhớ những ngày bé, though we used to fight, chị vẫn quan tâm chăm sóc Tùng như là người mẹ thứ hai.
Mọi thứ thay đổi quá nhanh, bố ơi! Đã được một năm từ lần cuối bố con nói chuyện.
Con biết bố biết bố sai vì những gì mà bố đã làm, nhưng con sẽ không đòi hỏi sự thật -vì bố dạy con không được tham lam ạ. -Life's been moving fast.
Baby, do you know that I need you here?
Baby, do you know?
I need you -here with me. Life's been moving fast. -Và mọi thứ thay đổi quá nhanh em à.
Ta đã không nói chuyện cũng được hai năm, nhưng giờ xung quanh em là những tiếng cười, những người bạn thật sự thương em và một người nắm tay em đến cuối và có thể khi em già. Và người đấy không phải là anh.
Anh cũng vui khi em nhận ra người đấy chưa bao giờ là anh. Anh quá trẻ con để yêu, anh lao vào những thứ siêu nhanh.
Ai yêu anh rồi sẽ ghét bởi vì anh ghét những người yêu anh.
Tại sao cuộc sống lại buồn qua lăng kính của người trưởng thành?
Tại sao mà khi ta lớn, ta chỉ muốn được làm trẻ ranh?
Chỉ muốn làm vòng Hà Nội như đứa trẻ sau xe của bố, rồi Bà Thảo thì xiên nướng, ngồi Phố Cổ uống trà chanh.
Đi một vòng Hà Nội với anh, một vòng để nàng nhận ra là Phan Đình Phùng vẫn màu lá xanh.
Và có lẽ ta sẽ ngồi cười vì những ngày tháng hồi ta còn rảnh. Có lẽ ta đã kết thúc vì ta muốn nó bắt đầu quá nhanh.
Bố ơi, có lẽ con và bố thì cũng rất giống, giống trong việc giỏi phá và giống trong việc giỏi làm thất vọng. Giống trong việc ái kỷ và chỉ biết nghĩ cho bản thân mình.
Biết nhìn xa trông rộng nhưng lại không biết nhìn ngược vào trong.
Con mong là con sẽ lớn và rồi con sẽ trưởng thành.
Và nếu lúc đó chưa quá muộn thì hai ta sẽ ngồi nói chuyện về những ước mơ, về những hối hận và có thể là lời xin lỗi.
Nói câu này trớ trêu nhưng con mong bố con mình còn duyên.
Mẹ à, có lẽ con và mẹ thì cũng rất giống, giống trong cả cách nghĩ, cách sống cho dù có lúc bất đồng.
Giống trong việc đặt kỳ vọng cao để tự làm mình thất vọng.
Con biết mẹ đang rất gồng vì công việc vẫn còn đang chất chồng.
Cuộc sống này đâu nhẹ nhàng với mẹ, sao mẹ nhẹ nhàng với con? Mẹ vẫn dạy con phải thương người nên điều đấy dễ dàng với con.
Xuân, hạ, thu, đông rồi lần nữa lại trong xuân.
Tuổi già của mẹ đang đến và con chỉ mong thành công -con đến sớm hơn.
-Baby, do you know that I need you here?
Baby, do you know?
I need you here with me.
Life's been moving -fast. -Mọi thứ thay đổi quá nhanh, Tùng ơi!
Tao cảm ơn mày vì đã yêu âm nhạc như này, Tùng ơi.
Tao cảm ơn mày vì đã luôn cố gắng mỗi ngày, Tùng ơi. Cảm ơn mày có móng tay nhọn vì vỏ quýt dày, Tùng ơi.
Vì Tùng ơi, vì Tùng ơi, vì Tùng ơi!
Tao biết mày cố rất nhiều để có được ngày hôm nay, Tùng ơi. Tao biết là mày kiên nhẫn vì nó không xảy ra ngay, Tùng ơi.
Nhưng tao biết là dù phải chết thì mày sẽ luôn hăng say, Tùng ơi.
Và có lẽ là điều tệ nhất không phải là chết, mà đó là trước khi chết ta nhận ra ta chưa bao giờ sống.
Và đó là lúc nhận ra cả đời người sắp đổ thành sông.
Và đó là lúc nhận ra nếu cố hơn nữa thì đã thành công. Và tao không biết là ai muốn thế, nhưng tao thì không.
Tao muốn quyết định số phận của mình, không trôi như bao ni lông.
Tao có một vài anh em và những hoài bão ở Phạm Huy Thông.
Giờ xe tôi bơm đầy xăng, ngồi ghế sau trống, mấy bạn đi -không? -Baby, do you know that I need you here?
Một giờ hai mươi lăm, hai bảy tháng ba, hai không hai lăm.
Yên Phụ,
Trúc Bạch,
Quận Ba Đình, Hà Nội. Anh Tùng F.
Tłumaczenie na język polski
. . . Życie toczy się szybko.
Kochanie, czy wiesz, że cię tu potrzebuję?
Kochanie, wiesz?
Potrzebuję cię tu ze mną.
-Życie toczy się szybko. -Wszystko zmienia się tak szybko.
Przez dwa lata wybrał tę samą ścieżkę, która nigdy się nie zatrzymała.
Wciąż jest zajęty uciekaniem od swoich najgłębszych lęków.
Tęsknię za sezonem kwiatów na polach, uśmiechem mojej mamy i kolorem zielonych liści.
Wszystko zmienia się tak szybko, mamo!
Wiem, że nadal jestem niegrzeczny i nie słucham cię często.
Czas jest straszny, nie wiem, czy moja mama widziała to w jej oczach, kiedy zobaczyła, że siwe włosy zastępują niebieskie.
Wszystko zmienia się tak szybko, siostro!
Tung wie, że jest jej też bardzo smutno, że jej rodzina taka jest.
Wciąż pamięta czasy swojego dzieciństwa, mimo że się kłóciliśmy, nadal troszczyła się o Tunga jak druga matka.
Wszystko zmienia się tak szybko, tato! Minął rok odkąd twój ojciec ostatni raz się odezwał.
Wiem, że wiesz, że się mylisz z powodu tego, co zrobiłeś, ale nie będę pytał o prawdę - bo nauczyłeś mnie, żeby nie być chciwym. -Życie toczy się szybko.
Kochanie, czy wiesz, że cię tu potrzebuję?
Kochanie, wiesz?
Potrzebuję cię - tu ze mną. Życie toczy się szybko. -I wszystko zmienia się tak szybko, kochanie.
Nie rozmawialiśmy ze sobą dwa lata, ale teraz otacza Cię śmiech, przyjaciele, którzy naprawdę Cię kochają i ktoś, kto trzyma Cię za rękę do końca, a może i na starość. A tą osobą nie jesteś ty.
Jestem też szczęśliwy, gdy zdasz sobie sprawę, że tą osobą nigdy nie byłem ja. Jest zbyt dziecinny, żeby kochać, wpada w różne rzeczy bardzo szybko.
Kto was miłuje, będzie was nienawidzić, bo wy nienawidzicie tych, którzy was miłują.
Dlaczego życie jest smutne oczami dorosłych?
Dlaczego jest tak, że kiedy dorastamy, chcemy być po prostu dziećmi?
Chcę po prostu pojeździć po Hanoi jak dziecko za samochodem ojca, a potem pani Thao będzie grillować szaszłyki i siedzieć w Starej Dzielnicy, popijając herbatę cytrynową.
Wybierz się z nim na wycieczkę po Hanoi, aby uświadomiła sobie, że Phan Dinh Phung jest wciąż zielony.
A może będziemy siedzieć i śmiać się z dni, kiedy byliśmy wolni. Może zakończyliśmy to, bo chcieliśmy, żeby zaczęło się tak szybko.
Tato, może ty i ja jesteśmy bardzo podobni, podobni w psuciu rzeczy i podobni w rozczarowywaniu. To tak jakby być narcyzem i myśleć tylko o sobie.
Potrafisz patrzeć w dal, ale nie wiesz, jak patrzeć wstecz do wewnątrz.
Mam nadzieję, że dorosnę i wtedy stanę się dorosła.
A jeśli nie jest za późno, to usiądziemy i porozmawiamy o marzeniach, żalach i może przeprosinach.
To ironia, że to mówię, ale mam nadzieję, że nasz ojciec i ja nadal jesteśmy zakochani.
Mamo, może ty i ja jesteśmy bardzo podobni, podobni w sposobie myślenia i życia, chociaż czasami się nie zgadzamy.
Podobnie jest w przypadku stawiania wysokich oczekiwań i rozczarowania siebie.
Wiem, że mama jest bardzo zestresowana, bo pracy wciąż przybywa.
To życie nie jest dla ciebie łagodne, dlaczego jesteś delikatny dla mnie? Mama zawsze uczyła mnie kochać ludzi, więc jest to dla mnie łatwe.
Wiosna, lato, jesień, zima i znowu wiosna.
Zbliża się starość mamy i mam nadzieję tylko na sukces - przyjdę wcześniej.
-Kochanie, wiesz, że cię tu potrzebuję?
Kochanie, wiesz?
Potrzebuję cię tu ze mną.
Życie toczy się szybko. -Wszystko zmienia się tak szybko, Tung!
Dziękuję, że kochasz taką muzykę, Tung.
Dziękuję ci, że zawsze starasz się każdego dnia, Tung. Dziękuję, że masz ostre paznokcie i grubą skórkę mandarynki, Tung.
Ponieważ Tung, ponieważ Tung, ponieważ Tung!
Wiem, że bardzo się starałeś, aby być tu, gdzie jesteś dzisiaj, Tung. Wiem, że jesteś cierpliwy, bo to nie następuje od razu, Tung.
Ale wiem, że nawet jeśli będziesz musiał umrzeć, zawsze będziesz pełen entuzjazmu, Tung.
I być może najgorszą rzeczą nie jest śmierć, ale świadomość przed śmiercią, że nigdy nie żyliśmy.
I wtedy zdałem sobie sprawę, że całe moje życie wkrótce zamieni się w rzekę.
I wtedy zdałem sobie sprawę, że gdybym się bardziej starał, to by mi się udało. I nie wiem, kto tego chce, ale ja nie.
Chcę decydować o swoim losie, a nie dryfować jak plastikowa torba.
Mam kilku braci i ambicje w Pham Huy Thong.
Teraz mój samochód jest pełen benzyny, tylne siedzenie jest puste, wy idźcie – nie? -Kochanie, wiesz, że cię tu potrzebuję?
Dwadzieścia pięć jeden, dwudziesty siódmy marca, dwa zero dwadzieścia pięć.
Jen Phu,
Truc Bach,
Dzielnica Ba Dinh w Hanoi. Pan Tung F.